Tan làm 7 giờ tối. Mở tủ lạnh. Có trứng. Có ít rau. Có chai nước mắm. Nhưng nghĩ tới cảnh vo gạo, nấu cơm, rửa nồi, lau bếp… là tự nhiên muốn đặt đại cái gì đó cho xong. Không phải vì lười hẳn, mà vì một bữa cơm một người đôi khi mệt hơn đi làm cả ngày.
Và thế là tôi đứng trong cửa hàng tiện ích, nhìn thấy một hộp “Cơm Trắng Má Bảy – 10.000đ”. Cửa hàng tiện ích thực ra không bán hàng hóa. Họ bán sự tiện lợi. Bán việc “khỏi phải nghĩ”. Bán thời gian được tiết kiệm. Và đôi khi, họ bán cả một chút cảm giác gia đình.
“Má Bảy” là một cái tên rất khéo. Không phải “Rice Box”. Không phải “White Rice Premium”. Không phải một thương hiệu trung tính vô hồn. Là “Má”.
Nghe tới “Má” là thấy cơm nhà. Thấy mâm cơm có canh, có cá kho, có tiếng gọi vô ăn cơm. Là địa phương hóa rất Việt, rất miền Nam, rất gần gũi.
Nhưng thú vị hơn, nó lại đặt trong bối cảnh một cửa hàng tiện ích hiện đại. Số 7, gợi liên tưởng tới 7-Eleven, biểu tượng toàn cầu của convenience retail. Một bên là mô hình toàn cầu hóa. Một bên là “Má Bảy” rất bản địa.
Hai thứ tưởng như đối lập, nhưng lại… rất hợp.
Một người độc thân ghé cửa hàng tiện ích không phải vì họ muốn “ăn sang”. Họ muốn ăn đủ. Muốn có cơm trắng nóng, mua thêm hộp cá kho, hộp canh, hoặc đơn giản là ăn chung với đồ sẵn có ở nhà. 10.000 đồng cho một hộp cơm trắng không phải là chuyện giá rẻ. Đó là chuyện hợp lý.
Tôi nhìn nó dưới góc độ nghề. Đây không phải sản phẩm kiếm lời lớn. Đây là sản phẩm kéo traffic. Là miếng ghép trong một hệ sinh thái tiện lợi. Khách vào mua cơm trắng, sẽ mua thêm trứng kho, mua thêm thịt, mua thêm nước uống. Bill trung bình (AOV) tăng lên tự nhiên, không cần khuyến mãi ồn ào.
Cửa hàng tiện ích bán sự tiện lợi. Nhưng “Má Bảy” thêm vào một lớp cảm xúc. Không chỉ là “mua nhanh, đi nhanh”. Trong bối cảnh người Việt ngày càng ăn ngoài nhiều hơn, nhưng lại bắt đầu chi tiêu thận trọng hơn, những sản phẩm như vậy đánh đúng tâm lý: tiết kiệm nhưng không cảm thấy tạm bợ.
Tôi nghĩ nhiều về nhóm khách hàng độc thân – nhân viên văn phòng, sinh viên ở trọ, người mới ra ở riêng. Họ không nấu mỗi ngày nhưng thi thoảng sẽ thèm một bữa cơm canh đúng nghĩa. Không phải pizza, burger, mì gói. Một hộp cơm trắng 10.000 đồng có thể không làm ai wow. Nhưng nó giải quyết một nhu cầu rất thật: ăn cơm nóng, no và vị nhà. Đôi khi chiến lược không nằm ở sản phẩm phức tạp. Nó nằm ở việc hiểu Tệp khách hàng của mình đang sống thế nào: Họ mệt ở đâu, Họ lười ở đâu và Họ thèm điều gì vào 8 giờ tối.
Cửa hàng tiện ích là mô hình hiện đại. Nhưng nếu muốn sống lâu ở Việt Nam, nó phải học cách nói tiếng Việt bằng cảm xúc. “Má Bảy” là một cách nói như vậy. Không cần cao siêu cũng không phải chiến dịch truyền thông rầm rộ. Chỉ là một cái tên đủ gần để một người độc thân cầm hộp cơm trên tay và thấy… mình không hoàn toàn ăn một mình.
Thương hiệu bắt đầu từ những thứ rất nhỏ. Đôi khi chỉ là một hộp cơm trắng. Nhưng nếu đặt đúng tên, đúng chỗ, đúng bối cảnh, nó trở thành một câu chuyện. Và F&B, suy cho cùng, luôn là câu chuyện về con người trước khi là câu chuyện về món ăn.