Một chiếc xe đẩy trong Thảo Cầm Viên, một cửa hàng ở cổng ra vào. Highlands đang thử điều gì?

Bên trong Thảo Cầm Viên có một xe đẩy Highlands Coffee, trong khi ngay khu vực cổng ra vào đã có một cửa hàng Highlands đầy đủ trải nghiệm với không gian ngồi, máy lạnh và menu hoàn chỉnh.

Thoạt nhìn, nhiều người sẽ nghĩ hai điểm bán này đang cạnh tranh với nhau nhưng nếu nhìn dưới góc độ vận hành, mình lại thấy đây là một cách triển khai khá thông minh.
Điều khiến mình chú ý nhất là menu của xe đẩy chỉ khoảng 7 sản phẩm: Phin Sữa Đá, Phin Đen Đá, Bạc Xỉu, PhinDi Hạnh Nhân và Ba món trà. Điều thú vị hơn nữa là khi đối chiếu với menu của cửa hàng, giá gần như giống hệt: Phin Sữa Đá size L đều 49.000 đồng, Phin Đen Đá 45.000 đồng, PhinDi Hạnh Nhân 59.000 đồng, Trà Sen Vàng 69.000 đồng. Không có “giá xe đẩy” cho take-away.
Nếu mục tiêu là bán rẻ để thu hút khách, Highlands hoàn toàn có thể giảm 5.000 – 10.000 đồng mỗi ly nhưng họ không làm vậy. Theo mình, điều này cho thấy Highlands có thể không đang thử mức giá, mà đang thử một mô hình phân phối mới: cùng một sản phẩm, một thương hiệu, một mức giá.
Nhưng thay đổi cách tiếp cận khách hàng. Thực tế, hai điểm bán này phục vụ hai nhu cầu rất khác nhau. Cửa hàng ở khu vực cổng ra vào dành cho những người muốn ngồi nghỉ, gặp gỡ, làm việc hoặc tận hưởng không gian. Trong khi xe đẩy bên trong Thảo Cầm Viên phục vụ một tình huống khác hoàn toàn: khách đang đi tham quan, đang dẫn con đi chơi, đang giữa hành trình. Họ không cần ngồi thêm một giờ, chỉ cần mua nhanh một ly nước rồi tiếp tục di chuyển.
Và khi nhu cầu khác nhau, mô hình phục vụ cũng nên khác nhau. Một điểm mình cho rằng đáng quan sát hơn cả là menu được rút gọn rất mạnh. Highlands gần như chỉ giữ lại những sản phẩm bán chạy nhất.
Điều này giúp giảm đáng kể độ phức tạp trong vận hành: Ít nguyên liệu hơn, Ít thiết bị hơn, Ít thao tác hơn, Ít nhân sự hơn, tốc độ phục vụ nhanh hơn nhưng giá bán vẫn được giữ nguyên.
Nếu doanh thu trên mỗi mét vuông vẫn đạt kỳ vọng, đây sẽ là một mô hình có hiệu quả kinh tế rất hấp dẫn. Theo mình, chiếc xe đẩy này có thể đang giúp Highlands trả lời một số câu hỏi quan trọng.
Liệu một menu chỉ gồm những món bán chạy nhất có đủ tạo doanh thu?
Liệu khách có sẵn sàng trả cùng một mức giá để đổi lấy sự tiện lợi?
Liệu điểm bán vệ tinh có tạo thêm doanh thu mới hay chỉ lấy bớt doanh thu của cửa hàng ở cổng?
Nếu dữ liệu tích cực, mô hình này hoàn toàn có thể được nhân rộng đến công viên, bệnh viện, trường đại học, sân vận động hay các khu du lịch.
Vì vậy, điều mình thấy thú vị không nằm ở chiếc xe đẩy mà nằm ở tư duy phía sau nó:
Có thể tiếp cận thêm khách hàng bằng một mô hình nhỏ hơn, tinh gọn hơn, nhưng vẫn giữ nguyên giá trị thương hiệu hay không?
Chiếc xe đẩy trong Thảo Cầm Viên có thể chỉ là một điểm bán nhỏ nhưng cũng là bước thử nghiệm liên tục cho một định dạng mở rộng mới của Highlands Coffee từ xe đẩy, kiosk ở trạm xăng, kiosk ở trạm xe lửa. Đây là góc nhìn dựa trên quan sát thực tế về cách bố trí điểm bán và menu, không phải thông tin đã được Highlands công bố chính thức.
Cre hình: vuongtnhi

Bài liên quan